Ở những nơi không sử dụng Scrum hoặc thất bại trong việc áp dụng Scrum thì có hai điều cốt lõi sau:
– Thứ nhất, môi trường out source nên không tự chủ được trong sự linh động về việc phải “tung” sản phẩn của mình ra khi nào.
– Thứ hai, nếu là làm product thì tính cạnh tranh cũng không cao giữa các đối thủ, với tâm lý, nó làm rồi thì mình tìm cái khác để làm, cũng ít làm mô hình cổ phần doanh nghiệp, nên cũng chẳng vấp phải sự hối thúc từ HĐQT, nên cứ làm xong rồi demo luôn, rồi release luôn.
Scrum Framework, ảnh: Bas Vodde et al.
– Và thêm vài cái phụ nho nhỏ đó là thiếu tầm nhìn chiến lược từ phía khách hàng + nhà phát triển và lối mòn trong tư duy phát triển phần mềm theo kiểu hướng kiến trúc hệ thống, không rõ ràng sẽ không dám làm. Chính các điều này đã làm cho sức hút, sức mạnh về sự linh động của Scrum không được trân trọng.
Ngược lại với đó là các nước đang áp dụng rất thành công Scrum, đó là các nước Âu Mỹ, nơi mà Scrum – một framework (khung làm việc) chứ không phải là methodology (phương pháp luận) cho phép ta sử dụng nhiều quy trình và kĩ thuật khác nhau, vai trò của khách hàng trong việc đánh giá sản phẩm rất quan trọng. Chỉ sau mỗi sprint (2-4 tuần) khách hàng sẽ thấy được sự thay đổi của sản phẩm của mình qua đó đưa ra phản hồi sớm để định hướng, sự canh tranh cũng được nâng lên, bạn không cần có một phiên bản phần mềm hoàn hảo, nhưng chỉ cần đủ để nó tiếp cận và định hướng được thị trường đầu tiên.
Khi trực tiếp tham gia (hoặc chứng kiến) các nhóm làm việc dựa trên Scrum, bạn sẽ thấy được sự thay đổi, xoay vòng với tốc độ chóng mặt.
Đó là những cảm nhận đầu tiên về Scrum (hay Agile nói chung) đi từ hướng tiếp cận tại sao họ áp dụng Scrum thành công, còn mình thì không, chứ không phải từ suy nghĩ là làm thế nào để áp dụng nó. 🙂
