Gần đây tình cờ nghe được một câu nói: “What you got here won’t get you there.”
Nghe qua thì đơn giản, nhưng lại chạm đúng lúc bản thân đang trầm ngâm về điều này.
Bản thân vẫn luôn xem mình là người cầu tiến, yêu thích sự tiến bộ, và thực sự đã làm rất tốt để đi đến hiện tại. Mỗi nấc thang trong sự nghiệp đều được xây bằng nỗ lực, kỷ luật và khả năng giải quyết vấn đề rất “hands-on”. Nhưng đến lúc nhìn xa hơn, vị trí quản lý cấp cao, thậm chí executive level, mình nhận ra đó không còn là cuộc chơi của những kỹ năng đã đưa mình đến đây nữa.
Một sự thật phải chấp nhận: không phải làm tốt công việc hiện tại thì tự nhiên sẽ tiến xa hơn.
Từ cấp quản lý trung đến cao cấp, sự thay đổi không đến từ việc làm nhiều hơn, mà đến từ việc làm khác đi.
Khi nhìn lại, có thể thấy những gì đã giúp chúng ta tiến bộ suốt nhiều năm qua đều xoay quanh kỹ năng chuyên môn, sự chăm chỉ, làm được việc khó, xử lý được khủng hoảng, và luôn ở tuyến đầu khi có vấn đề. Nhưng càng đi lên, càng rõ rằng các kỹ năng giúp mình “thăng hoa” trong vài năm trước lại bắt đầu trở nên giới hạn.
Ở cấp độ mới, yêu cầu cũng đổi khác:
- Tư duy dài hạn thay vì day-to-day execution.
- Khả năng điều hướng tổ chức, thay vì chỉ điều phối một nhóm.
- Giao tiếp chiến lược, chứ không chỉ giao tiếp rõ ràng.
- Ảnh hưởng và thuyết phục, thay vì tự mình lao vào giải quyết.
- Xây dựng hệ thống để người khác vận hành, thay vì chính mình vận hành.
Nói cách khác, từ một người “làm được rất nhiều”, cần chuyển hóa thành một người “khiến nhiều thứ xảy ra”.
Và khoảng cách giữa hai điều đó… lớn hơn tôi từng nghĩ.
Câu nói kia làm mình ngồi lại và tự hỏi:
Nếu những kỹ năng đưa mình đến đây không đủ để đưa mình đi tiếp, vậy mình cần thay đổi điều gì?
Cần học thêm điều gì? Cần bỏ bớt điều gì? Cần nhìn bản thân bằng góc nhìn nào mới?
Không dễ, nhưng có lẽ bất kỳ ai muốn “move to the next level” đều phải trải qua giai đoạn này — một kiểu “lột xác nghề nghiệp”.
Cảm giác vừa háo hức, vừa bất an, vừa có chút tiếc nuối vì phải rời bỏ những thứ từng là điểm mạnh của mình.
Nhưng nếu không vượt qua được “ngưỡng cửa” này, rất có thể chúng ta sẽ mắc kẹt ở đúng nơi mà mình đã làm rất tốt… mà không bao giờ tiến xa hơn.
Đến một lúc nào đó, nỗ lực không còn chỉ là chạy nhanh hơn, mà là chạy theo một cách hoàn toàn mới.
“What you got here won’t get you there.”
Và đó là tín hiệu để bắt đầu một hành trình mới.