Lưu Bang, Hạng Vũ, Hàn Tín: nhìn lại sau 10 năm

Mười năm trước tui có viết một bài về số phận ba con người này. Mười năm sau đọc lại, tui nghĩ khác đi đôi chút, nên ngồi viết tiếp. Đây là một trong những case study kinh điển nhất về quản trị và dùng người mà tui từng xem và ngẫm.

Lần này tui thêm hai người nữa cho đủ một ban lãnh đạo, rồi kể lại theo cách tui hay nhìn các đội nhóm bây giờ.

Lưu Bang ngồi ghế chủ tịch kiêm CEO. Bản thân ông không giỏi nhất việc gì cả, nhưng có một thứ hiếm người có: biết nhìn thời, nhìn người và biết dùng người. Ông thẳng thắn nhận mình thua ai, rồi đặt đúng người vào đúng chỗ. Nghe đơn giản vậy thôi, làm được mới khó.

Hạng Vũ giống một founder khởi nghiệp. Dũng mãnh hiếm ai bì, sức người trời cho. Tới lúc cùng đường ở Cai Hạ, trong tay chỉ còn 28 kỵ binh mà vẫn xông pha giữa vòng vây quân Hán. Tài năng cá nhân sáng chói, nhưng cũng vì quá tin vào sức mình mà ông không giữ nổi người giỏi ở lại. Tạch.

Hàn Tín thì tui xếp vào ghế CTO. Cầm quân bày trận như thần, dùng binh pháp tới mức người ngoài không sao đoán nổi. Ông làm ra những trận thắng quyết định, nhưng cuối cùng vẫn bị thanh trừng. Đây là chỗ tui ngẫm nhiều nhất: dân kỹ thuật giỏi cỡ nào mà thiếu kỹ năng chính trị thì vẫn khó sống sót. Tài năng giúp anh thắng trận, nhưng không tự nó bảo vệ được anh. Bay màu nốt.

Tiêu Hà giống một COO kiêm CFO. Ông lo lương thảo, hậu cần, điều hành cả triều chính phía sau. Không ra trận, không có chiến công để người ta nhắc tên, nhưng thiếu ông thì cả bộ máy đứng yên. Nhưng vị trí này nhạy cảm, dễ bay màu.

Trương Lương là quân sư, kiểu CSO bây giờ. Ông vạch đường lối lớn, giúp Lưu Bang dựng nên cơ nghiệp. Cái hay nhất của ông là biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lui, và quan trọng hơn cả là biết lúc nào nên rút lui khỏi cuộc chơi. Cũng vì vậy mà ông giữ được mình.

Nhưng, mình không cần phải trở thành ai trong số họ. Học cái hay của từng người, và tránh cái dở có thể giết chết mình. Học cái dũng của Hạng Vũ nhưng bỏ cái tự phụ. Học cái tài của Hàn Tín nhưng nhớ trang bị thêm kỹ năng chính trị để sống sót. Học cái khôn ngoan biết dừng đúng lúc của Trương Lương. Học quán xuyến đội ngũ. Và quan trọng, học cách trọng người tài.

Leave a comment

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.